Trang chủ » KÝ SỰ » Du ký trekking Annapurna Base Camp ngày 3: thức dậy 4h sáng chinh phục Poon Hill

Du ký trekking Annapurna Base Camp ngày 3: thức dậy 4h sáng chinh phục Poon Hill

by Tuân Cuồng Chân
Mây bắt đầu tan dần, đỉnh dãy ABC bắt đầu lộ nguyên hình

4h30 sáng chuông hẹn giờ vang lên, đương nhiên tôi phải cố gượng gạo ngáp lên ngáp xuống mất 10p mới chịu bung chăn ra khỏi người để đứng phắt dậy. Cũng may tôi đã mang tất cả các thể loại áo: từ áo giữ nhiệt, áo thun, áo ấm nên khi bỏ chăn ra khỏi người tôi ko hề bị lạnh, vì thế ko có hành động chui ngược lại vào chăn haha.

Hờ khúc trên dài dòng quá, mục đích chính tôi dậy lúc 4h30 sáng đó là để leo lên đỉnh Poon Hill, nơi được cho rằng địa điểm ngắm bình minh và ngắm dãy Anapurna cực đẹp.

Vâng mục đích là thế, đẹp đẽ là thế, thơ mộng là thế, lãng mạn là thế. Nhưng ko, ko hề, tôi đã văng tục suốt chặng đường 1.8km với độ cao từ khách sạn lên tới đỉnh là 400m, khoảng 3000 bậc đá. “Dkm, đù mé, fuck, vãi làng, thế đéo nào, đm chơi ngu rồi, đéo biết trên đó là cái lồng gì…” cứ thế tôi vừa đi vừa lẩm bẩm trong bóng tối, 2 bên trước sau hàng chục, hàng trăm người cùng đi, ai cũng thở như chó.

Đi được một đoạn chả biết dài hay ko, mà tôi cảm tưởng như tôi đang như con cá lên bờ thở ngoi ngóp, thì thấy điểm dừng chân, tôi vừa tự hào nhủ rằng “mày làm đc rồi , tới đỉnh rồi… đù mé tới rồi” nhưng ko đó chỉ là điểm bán vé, chỉ mới 1/2 chặng đường.

Mua vé xong tiếp tục leo…tiếp tục chửi, càng lên cao không khí càng loãng thở khó hơn, mọi thứ xung quanh tôi đéo còn gì quan trọng, cứ thế bước đi như cái xác vô hồn. Đến khi lên tới đỉnh tôi chả thèm bận tâm nữa, kệ mẹ cái đỉnh chết tiệt, phi vào mua ly chocolate nóng ngồi bịt xuống dưới đất tôi húp lấy húp để, mặc xác dân chúng đang hò hét.

Sau khi bình thường hoá cơ thể tôi mới đi dạo xung quanh, vẫn đéo có gì đặc sắc. Nhưng khi mặt trời vừa nhú lên, dãy Anapurna đc bao phủ một lớp tuyết hiện ra như một siêu anh hùng nhìn xuống ngắm nhìn dân đen đang hò hét. Ánh sáng mặt trời càng lúc càng nhiều, chiếu xuống thảm cỏ vàng óng ánh nằm giữa là con đường mòn mà ở đó những trekker đang cúi mình bước lên, cứ như thể họ đang đón nhận ánh sáng của thiên đường.

Mây bắt đầu tan dần, đỉnh dãy ABC bắt đầu lộ nguyên hình

Mây bắt đầu tan dần, đỉnh dãy ABC bắt đầu lộ nguyên hình

THAM GIA GROUP CUỒNG CHÂN ĐỂ HỎI ĐÁP VỀ DU LỊCH

Ánh sáng chiếu xuống thảm cỏ  tuyệt đẹp

Ánh sáng chiếu xuống thảm cỏ tuyệt đẹp

Đứng lặng người nhìn dãy Anapurna một hồi lâu, tôi mang máy ra đi một vòng chụp đủ kiểu, chụp và chụp gốc nào cũng đẹp hết, chụp hết ko quan tâm bố cục hay cái mẹ gì, tôi thích thì tôi chụp haha. Chụp chẹt xong xuống núi và chuẩn bị cho chặng đường dài đi Tadapani.

Cảnh núi tuyết ABC

Cảnh núi tuyết ABC

Mây bắt đầu tan dần, đỉnh dãy ABC bắt đầu lộ nguyên hình

Mây bắt đầu tan dần, đỉnh dãy ABC bắt đầu lộ nguyên hình

Đoạn đường đi Tadapani đa phần nằm trong rừng, đang mùa thu nên những câu phong lá rượp bóng vàng tuyệt đẹp, tôi chưa đi trek cung nào ở Việt Nam, nghe đồn có một số cung ở miền bắc có cây phong, bà con hay chụp cái lá đưa lên trời nhìn có vẻ đẹp.

Đi qua 1 đoạn rừng tuyệt đẹp

Đi qua 1 đoạn rừng tuyệt đẹp

Lần đầu tiên thấy lá phong

Lần đầu tiên thấy lá phong

Giờ đây tôi bước đi ở con đường mà phía dưới là những lá phong rụng đầy, bên trên là bóng cây phong vàng ươm, tôi tự nhủ một cách đầy khiêu khích ” ừ thì là phong, ta đang đi giữa rừng phong đây” haha có vẻ đầy tự mãn nhỉ. Nhưng sao lại ko, để đi giữa con đường này tôi phải vượt bao nhiêu ngon núi vác trên mình 20kg hành lý thì cũng nên có chút tự mãn, có tinh thần bước tiếp. Suốt quãng đường dài đi qua nào là rừng phong nào là “tà đùng Nepal” với ngọn đồi được trải thảm cỏ.

Thảm cỏ khá giống với Tà Năng Việt Nam nè

Thảm cỏ khá giống với Tà Năng Việt Nam nè

Thảm cỏ khá giống với Tà Năng Việt Nam nè

Thảm cỏ khá giống với Tà Năng Việt Nam nè

Cuối ngày tụi tui bắt đầu xuống dốc ko phanh, toàn bộ sức nặng của hành lý và cơ thể dồn vào đôi chân, mỏi bàn chân và nhức bắp chân. Vừa xuống hết con dốc tôi chưa kịp vui mừng thì ngước nhìn lên là một con dốc đang đứng đó như thách thức tôi. Ngồi nghỉ ngơi lấy lại sức khoẻ tôi tự nhủ “ok đi sợ đéo gì” nhưng khi đi rồi thì tôi sợ thật. Buổi sáng bào mòn sức với đỉnh Poon Hill, cả ngày đi một quảng đường dài, vừa xuống dốc ko phanh, giờ đang lấy hết… ko biết lấy gì nữa vì thực sự sức ko còn để mà lấy. Tôi cứ bước đi mặc xác mọi thứ xung quanh, chả buồn nghỉ ngơi, chả thèm bận tâm nhóm khách Hàn Quốc vừa thấy tôi kết thúc chặng thứ nhất hò hét cứ như thể tôi là nhà vô địch. Cứ thế tôi bước đi, và cuối cùng cũng tới nơi, kết thúc ngày thứ 3 đầy vất vã, nhưng xong rồi đã tới nơi rồi.

Related Posts

Leave a Comment